Type Here to Get Search Results !

VỤ ÁN JOHN WAYNE GACY - GÃ HỀ POGO H.Ấ.P D.I.Ê.M 33 THANH NIÊN, GIẤU X.Á.C DƯỚI GẦM GIƯỜNG CỦA MÌNH

Vietnam Entrepreneurship Culture Development Center 0

 Khi nhắc đến chú hề, nhiều người thường nghĩ đến hình ảnh vui vẻ, thân thiện. Thế nhưng vào những năm 1970, tại Chicago, có một người đàn ông làm nghề thợ xây, bề ngoài nhiệt tình và tốt bụng. Hắn thường hóa trang thành chú hề để hoạt náo trong các bữa tiệc trẻ em và sự kiện từ thiện.



Tuy nhiên, ẩn sau vẻ ngoài đó lại là một bản chất vô cùng tà/n á/c. Và rồi, hắn trở thành một trong những kẻ s/á/t nhân hàng loạt khét tiếng nhất lịch sử nước Mỹ — đó chính là John Wayne Gacy, hay còn được gọi với cái tên “Chú hề s/á/t t/h/ủ”.







John Wayne Gacy sinh tháng 3 năm 1942 tại Chicago. Cha hắn là thợ sửa xe hơi, còn mẹ làm nội trợ. Hắn là con thứ hai trong gia đình, có một chị gái và một em gái. Từ nhỏ, do ăn nhiều và ít vận động, hắn bị thừa cân, gần như không có bạn bè, chủ yếu chỉ gắn bó với mẹ và hai chị em gái.


Đến năm 11 tuổi, trong lúc chơi xích đu, Gacy bị ngã, đầu va đập mạnh xuống sàn. Bề ngoài tưởng không nghiêm trọng, nhưng thực tế lại gây tổn thương bên trong. Mãi đến năm 16 tuổi, bác sĩ mới chẩn đoán hắn bị sưng huyết s/ọ do chấn thương cũ. 1 năm sau, hắn tiếp tục được xác định mắc bệnh ti/m.


Tuy nhiên, những vấn đề sức khỏe không khiến hắn chùn bước. Năm 18 tuổi, hắn bắt đầu tham gia chính trị và trở thành trợ lý đại diện khu vực của Đảng Dân Chủ. Đến năm 1963, khi 21 tuổi, hắn tốt nghiệp Học viện Bắc Tây.


Sau đó, hắn làm thực tập quản lý tại một công ty giày dép và chỉ sau 1 năm đã được thăng chức lên trưởng phòng. Tháng 9 cùng năm, hắn kết hôn với đồng nghiệp Marlin Myers. Cha của Marlin là người giàu có, đã mua 3 cửa hàng KFC tại thành phố Waterloo, bang Iowa để hai vợ chồng quản lý. Cả hai chuyển đến đây sinh sống và có 2 người con.



Thế nhưng, cuộc hôn nhân nhanh chóng rạn nứt và chỉ kéo dài 5 năm. Sau ly hôn, quyền nuôi con và tài sản đều thuộc về Marlin, cô cũng đưa 2 đứa trẻ rời khỏi Iowa. Còn khi đó, ở tuổi 29, hắn quay về Chicago và làm đầu bếp tại một nhà hàng địa phương.


Nhờ mẹ hỗ trợ, hắn mua một căn nhà trên đại lộ West Summerdale, thuộc Norwood Park Township. Tháng 8 cùng năm, hai mẹ con chuyển đến đây sinh sống. Không lâu sau, hắn tái hợp với Carole Hoff — bạn gái thời trung học.


Để xây dựng cuộc sống ổn định, hắn thành lập công ty xây dựng PDM, chuyên sơn sửa, trang trí và bảo trì. Ban ngày làm đầu bếp, buổi tối hắn tiếp tục làm việc cho công ty. Nhờ vậy, mối quan hệ với Carol ngày càng gắn bó, và chỉ sau 1 năm, cả hai đăng ký kết hôn. Carol từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ nên đưa 2 con gái riêng đến sống cùng Gacy. Trước ngày cưới, mẹ của hắn cũng chủ động dọn ra ngoài để không ảnh hưởng đến cuộc sống của hai người.


2 năm sau, Gacy nghỉ hẳn nghề đầu bếp để tập trung cho công ty. Ban đầu chỉ nhận việc nhỏ, nhưng dần mở rộng sang thiết kế nội thất và cải tạo cảnh quan. Công việc phát triển nhanh khiến hắn làm việc tới 16 giờ mỗi ngày, thường xuyên về khuya, gần như không còn thời gian cho gia đình. Và rồi, đến tháng 3, khi hắn 34 tuổi, cuộc hôn nhân này cũng chấm dứt sau 5 năm.


Tuy không hạnh phúc trong đời sống riêng, nhưng trong mắt hàng xóm, Gacy lại là người tích cực và đáng tin cậy. Hắn thường tự dọn tuyết cho cả khu phố sau mỗi trận bão tuyết. Từ năm 1974 đến 1978, hắn còn tổ chức tiệc hè hằng năm với hơn 400 khách, trong đó có cả chính trị gia. Hắn tham gia sâu vào hoạt động của Đảng Dân chủ địa phương và dần trở thành đại diện khu vực. 


Thậm chí, ngày 06 tháng 05 năm 1978, hắn còn được mời chụp ảnh cùng Rosalynn Carter – Đệ nhất Phu nhân Mỹ thời điểm đó. Nhưng đằng sau hình ảnh một công dân mẫu mực ấy, hắn đang che giấu một bí mật kinh hoàng – con người thật của hắn và những hành vi t/ội á/c vẫn chưa bị ai phát hiện.


Mọi chuyện bắt đầu vào ngày 11 tháng 12 năm 1978. Tối hôm đó, tại khu Des Plaines, phía Tây Bắc Chicago, một người phụ nữ gọi cảnh sát báo con trai mất tích. Cậu bé tên Robert Piest, 15 tuổi, làm bán thời gian tại một tiệm thuốc địa phương.


Hôm đó là sinh nhật của Robert, mẹ cậu đến đón về nhà. Tuy nhiên, Robert nói rằng có một nhà thầu xây dựng muốn thuê cậu làm việc ngắn hạn với mức lương gấp đôi, nên sẽ đi gặp người này trước rồi mới về. Thế nhưng, đến 23 giờ, cậu vẫn không trở về, cũng không gọi điện.


Lo lắng, người mẹ lập tức báo cảnh sát. Ngay sau đó, cảnh sát tìm đến tiệm thuốc để lấy lời khai. Chủ tiệm cho biết khoảng 21 giờ, Robert rời đi. Trước đó, có một thợ xây tên Gacy đến bàn công việc.

Từ chi tiết này, cảnh sát bắt đầu tập trung vào Gacy. Gacy sống tại Norridge, phía Đông Des Plaines, là người khá nổi tiếng trong khu vực. Hắn còn tham gia câu lạc bộ chú hề, thường hóa trang phát quà cho trẻ em nên được nhiều người yêu mến.


Theo điều tra, vào năm thứ 4 sau khi kết hôn với người vợ đầu tiên Marlin, Gacy đã bị kết án 10 năm tù vì tội l/ạ/m dụng trẻ em tại Waterloo, Iowa. Ngoài ra, hắn còn bị nghi ngờ đ/á/n/h đ/ậ/p 2 thanh thiếu niên và q/uấ/y r/ối một số bé trai. Đó cũng là thời điểm mà người vợ đầu tiên Marlin đề nghị ly hôn với Gacy.


Hành vi đồng tính của Gacy đã bộc lộ từ sớm, nhưng Marlin hoàn toàn không hay biết. Hắn thuê nhiều thanh thiếu niên làm việc tại cửa hàng KFC, đồng thời lập một “câu lạc bộ” dưới tầng hầm để họ uống rượu, chơi bi-a. Trước khi ra tay, hắn thường chuốc say các nạn nhân.


Trong thời gian bị giam tại nhà tù Anamosa, hắn lại thể hiện như một tù nhân gương mẫu. Chỉ sau vài tháng, hắn được giao làm đầu bếp và còn tham gia cải thiện điều kiện sống trong trại giam. Nhờ vậy, sau 18 tháng, hắn được giảm án và trở về Chicago.


Sau khi kết hôn với người vợ thứ hai Carol, cô bắt đầu nghi ngờ khi thấy hắn thường xuyên đưa các thanh thiếu niên lạ về nhà. Khi bị hỏi, hắn không còn che giấu, thừa nhận mình là người đồng tính. Từ đó, hai người ly thân rồi ly hôn.


Đêm thứ hai sau khi Robert mất tích, cảnh sát gọi điện cho Gacy. Ở tuổi 36, hắn thừa nhận có đến tiệm thuốc hôm đó, nhưng nói rằng không biết Robert là ai và cũng không hề mời cậu làm việc. Khi được yêu cầu đến trụ sở, hắn viện cớ chú vừa q/ua đ/ời nên sẽ đến muộn.


Đến 03 giờ 20 phút sáng hôm sau, hắn xuất hiện tại đồn cảnh sát trong tình trạng người và gầm xe dính đầy bùn. Hắn khai vừa gặp t/ai n/ạn giao thông — điều này sau đó được xác nhận. Tuy nhiên, trước các câu hỏi, hắn vẫn phủ nhận mọi liên quan đến vụ mất tích, khẳng định chưa từng thuê Robert.


Trong lúc thẩm vấn, lệnh khám xét nhà được phê duyệt. Cảnh sát nhanh chóng đến căn nhà trên đại lộ West Summerdale. Tại đây, họ phát hiện hàng loạt vật dụng đáng ngờ: huy hiệu cảnh sát, một khẩu s/ú/n/g, máy quay, c/ò/n/g tay, cùng một vài cuốn sách nội dung về đồng tính. Trong tủ quần áo còn có một chiếc áo lót nam không phải cỡ của Gacy. Đáng chú ý, trong thùng rác có hóa đơn của tiệm thuốc và một sợi dây nilon dài 91 cm.


Ngay sau đó, cảnh sát tạm giữ xe cá nhân của Gacy cùng toàn bộ xe thuộc công ty PDM, đồng thời cử hai đội theo dõi liên tục để thu thập thêm chứng cứ.


Đến ngày thứ 4 kể từ khi Robert mất tích, một nhân chứng gọi điện cung cấp thông tin: 1 năm trước, một người tên Gregory Godzik cũng đã biến mất. Cùng năm đó, một nhân viên của Gacy là Charles được xác nhận c/h/ế/t đuối tại một con sông ở Illinois. Nhân chứng nghi ngờ cả hai vụ đều có liên quan đến Gacy.


Ngày hôm sau, một người tên Jeffrey tiếp tục trình báo rằng từng bị Gacy dụ lên xe, sau đó bị tấ/n côn/g và tr/a tấ/n rồi bị bỏ lại tại Công viên Lincoln.


Mặc dù bị theo dõi 24/24, Gacy vẫn tỏ ra bình tĩnh, thậm chí còn mời cảnh sát đi ăn, uống rượu. Chiều ngày thứ 8 sau khi Robert mất tích, hắn đến văn phòng luật sư, kiện cảnh sát Des Plaines, yêu cầu chấm dứt theo dõi và đòi bồi thường 750,000 USD.


Cùng ngày, cảnh sát thu được lời khai quan trọng từ Kimberly — đồng nghiệp của Robert — dựa trên hóa đơn tiệm thuốc tìm thấy trong nhà Gacy. Hôm xảy ra vụ việc, Kimberly mặc áo khoác có hóa đơn trong túi. Khi biết Robert đi gặp nhà thầu, anh đã đưa áo cho cậu. Điều này cho thấy Robert đã tiếp xúc với Gacy trước khi biến mất — hoàn toàn trái ngược với lời phủ nhận của hắn.


Không dừng lại ở đó, một người tên Rossi — từng mua xe của Gacy — tiết lộ rằng mùa hè năm trước, hắn từng yêu cầu ông xuống tầng hầm rải 10 bao vôi sống. Chi tiết này khiến cảnh sát nghi ngờ nghiêm trọng. Họ nhận ra lần khám xét trước đã bỏ qua khu vực tầng hầm, nên lập tức xin lệnh khám xét lần 2.


Trong khi đó, luật sư của Gacy vẫn tiếp tục kiện cảnh sát, với phiên tòa dự kiến sau 3 ngày. Thế nhưng, mọi thứ đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn.


Ngày hôm sau, cảnh sát hỏi Rossi rằng Gacy có thể giấu t/h/i t/h/ể của Robert ở đâu trong nhà. Rossi nói rằng hắn có thể đã giấu nó dưới sàn nhà. Nhận ra việc bị bắt chỉ còn là vấn đề thời gian, hắn bắt đầu có những hành động bất thường. Hắn đi thăm bạn bè, ôm họ như lời từ biệt. Sau khi uống nhiều rượu, hắn thú nhận đã chôn các t/h/i t/h/ể dưới sàn nhà, thậm chí ném 5 t/h/i t/h/ể xuống sông.

Ngày tiếp theo, hắn tiếp tục đến nhà một người bạn khác, bật khóc và nói rằng mình đã xuống tay với khoảng 30 người — và đó cũng là ngày tự do cuối cùng của hắn.


Những lời thú nhận nhanh chóng đến tai cảnh sát. Lo ngại hắn có thể t/ự t/ử, họ lập tức bắt giữ. Khi quay lại căn nhà trên đại lộ West Summerdale, cảnh sát phát hiện toàn bộ không gian dưới sàn bị xả ngập nước thải. Sau khi bơm nước, họ bắt đầu đào bới — và chỉ vài phút sau, một t/h/i t/h/ể ph/ân h/ủy nặng được tìm thấy.


Tiếp đó là 3 h/ộ/p s/ọ, rồi thêm hàng loạt dấu vết khác. Sang ngày thứ 2 sau khi bị bắt, Gacy khai nhận đã s/á/t h/ạ/i khoảng 30 nam thanh niên. Phần lớn là người lang thang, bị hắn dụ lên xe bằng lời hứa công việc lương cao. Khi nạn nhân mất cảnh giác, hắn dùng v/ũ lự/c khống chế, c/ò/n/g tay, t/ra tấ/n và cuối cùng s/iế/t cổ bằng dây thừng.


Trong suốt 1 tuần, cảnh sát đào bới toàn bộ căn nhà và phát hiện thêm 27 t/h/i t/h/ể — 26 dưới sàn nhà và 1 dưới gara. Ngoài ra, còn 3 t/h/i t/h/ể khác được tìm thấy dưới sông Des Plaines. Hắn c/h/ôn x/á/c dưới nền nhà rồi rải vôi sống để đẩy nhanh quá trình p/hâ/n h/ủ/y.


Gacy không nhớ chính xác đã c/hô/n bao nhiêu t/h/i t/h/ể dưới nhà. Khi bị hỏi về Robert, hắn thừa nhận đã ra tay. Ngày 09 tháng 03, t/h/i t/h/ể thứ 28 được phát hiện trong một hố gần lò nướng phía sau nhà. 7 ngày sau, t/h/i t/h/ể thứ 29 tiếp tục được tìm thấy dưới sàn.


Bằng các phương pháp giám định sinh học, cảnh sát xác định tổng cộng 32 nạn nhân, trong đó có 3 t/h/i t/h/ể được tìm thấy dưới sông Des Plaines. Nạn nhân nhỏ tuổi nhất 14 tuổi, lớn nhất 21 tuổi. Ngoài ra, vẫn còn 5 người chưa xác định danh tính, ước tính trong độ tuổi từ 14 đến 30.


1 tháng sau, một người dân phát hiện thêm một t/h/i t/h/ể ph/ân h/ủ/y mắc kẹt ven sông. Kết quả pháp y xác nhận đó chính là Robert — nạn nhân mất tích trước đó.


Tuổi thơ đầy bất hạnh đã khiến tâm lý của Gacy bị bóp méo. Cha hắn nghiện rượu, thường xuyên đ/á/nh đ/ậ/p vợ con và coi thường con trai. Năm 5 tuổi, trong một lần theo mẹ đến nhà hàng xóm, hắn bị một cô gái 15 tuổi dụ vào căn phòng vắng rồi có hành vi không đúng mực. Đến năm 6 tuổi, khi vô tình làm hỏng bộ phận động cơ mà cha đang lắp ráp, hắn bị đ/á/n/h bằng roi. Dù mẹ cố gắng bảo vệ, bà lại bị mắng mỏ, còn hắn bị cha sỉ nhục là yếu đuối, nhu nhược.


Chưa dừng lại ở đó, năm 7 tuổi, một người bạn của cha đến chơi đã lợi dụng lúc không ai để ý, đưa hắn lên xe tải rồi có hành vi q/u/ấy r/ối. Vì sợ bị la mắng, hắn không dám kể lại với bất kỳ ai.

Công việc đầu tiên của Gacy là làm bảo vệ tại một nhà x/á/c. Trong một đêm trực một mình, vì tò mò, hắn đã mở quan tài của một thanh niên trẻ vừa qua đời. Hắn ôm và sờ soạng cơ thể của chàng trai này và điều đó khiến hắn cảm thấy vui sướng kỳ lạ. 


Đến cuộc hôn nhân thứ hai, hắn tìm hiểu và gia nhập câu lạc bộ “Chú hề vui vẻ”. Tại đây, hắn hóa trang thành chú hề Pogo để tiếp cận trẻ vị thành niên. Dưới vỏ bọc thân thiện, hắn dụ họ về nhà, cho họ xem phim ng/ười l/ớn và ép buộc q/uan h/ệ với hắn. Nếu phản đối thì hắn sẽ đ/án/h đ/ậ/p họ. Hắn lợi dụng hình ảnh chú hề vui vẻ hài hước để dụ dỗ thiếu niên đến nhà thỏa mãn ham muốn của bản thân.


Dù có xu hướng bệnh hoạn từ trước, nhưng phải đến khi gặp Timothy McCoy  — một thiếu niên 16 tuổi — mọi thứ mới vượt qua ranh giới. Trong lần tiếp cận, hắn đưa cậu đi dạo quanh Chicago rồi mời về nhà qua đêm.


Sáng sớm hôm sau, Gacy phát hiện Timothy đứng trước cửa phòng ngủ, trên tay cầm một con d/a/o. Hắn hoảng sợ, lập tức lao xuống giường giành lấy con d/a/o. Bị bất ngờ, Timothy vung tay trong lúc hoảng loạn và vô tình làm trúng tay hắn.


Từ đó, hắn tin rằng chàng trai trước mặt có ý định gây hại mình. Ngay lập tức, hắn khống chế Timothy, nắm chặt đầu cậu rồi đ/ậ/p mạnh vào tường. Timothy cố gắng chống cự, liên tục đ/á/n/h vào bụng để thoát thân, nhưng chỉ khiến hắn càng mất kiểm soát. Sau đó, hắn quật cậu xuống đất và tấn công liên tiếp cho đến khi Timothy t/ử v/o/n/g.


Mọi chuyện kết thúc, hắn vào phòng tắm rửa d/a/o rồi bước ra bếp. Lúc này, hắn mới nhìn thấy bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn. Timothy đã dậy từ sớm để nấu ăn và định gọi hắn dậy. Nhận ra điều đó, hắn hiểu mình vừa gây ra một sai lầm không thể cứu vãn — nhưng tất cả đã quá muộn.


Hắn chôn t/h/i t/h/ể dưới sàn nhà, đổ bê tông lên trên để che giấu. Chính từ giây phút đó, khoái cảm của Gacy không còn nằm ở ham muốn thể x/á/c thông thường, con quỷ trong hắn đã từ từ thức dậy và liên tiếp gây ra 32 vụ á/n m/ạn/g. Cho đến khi bị bắt, hắn vẫn không hề hối hận.


Tháng 02 năm 1980, vụ án được đưa ra xét xử tại Tòa án Hạt Cook. Sau 1 tháng, tòa tuyên hắn phạm 33 tội danh g/i/ế/t người cùng nhiều tội danh khác và bị kết án t/ử hì/n/h. Hắn kháng cáo, nhưng đến giữa năm 1984, Illinois Supreme Court vẫn giữ nguyên bản án. Mọi nỗ lực kháng cáo sau đó đều bị bác bỏ, và đến tháng 10 năm 1993, đơn kháng cáo cuối cùng chính thức bị từ chối.


Chiều ngày 09 tháng 05 năm 1994, hắn được ăn bữa cuối cùng cùng gia đình trong trại giam. Sáng hôm sau, dưới sự chứng kiến của linh mục Công giáo, hắn bị thi hành án bằng tiêm thuốc.

Đáng chú ý, trước khi bị hành quyết, hắn được chẩn đoán có vấn đề tâm thần nhưng vẫn không tỏ ra hối hận. Trong lời nói cuối cùng, hắn lạnh lùng cho rằng việc x/ử t/ử mình cũng không thể bù đắp những mất mát đã gây ra.


Kẻ mang danh “chú hề” cuối cùng đã phải trả giá. Thế nhưng, trong số các nạn nhân, vẫn còn 5 người chưa xác định được danh tính — đồng nghĩa với việc đâu đó vẫn còn những gia đình chưa bao giờ có được câu trả lời trọn vẹn về số phận người thân của mình.

Post a Comment

0 Comments
* Please Don't Spam Here. All the Comments are Reviewed by Admin.